Mayumi Itsuwa

Một mình ở trong nhà lần cuối cùng trước khi di dời. Cảm giác buổi tối trời mưa, bật lại những sáng tác của Mayumi Itsuwa mới thấy thấm được cảm xúc về không gian, thời  gian, tình cảm, cảnh vật trong đêm thanh vắng (dungo)

Itsuwa và gia đình
Continue reading

Posted in Music

Lựa chọn nào là quý trong đời?

Đọc và cảm nhận những lựa chọn quý giá trong cuộc đời. Trước tiên nên cảm nhận mình đang tìm kiếm điều gì trong cuộc sống: vật chất, tinh thần, cảm giác, niềm tin, sự thoải mái, hay đam mê… tiếp đó mới quyết định nên chọn lựa mối quan tâm nào. Cái gì cũng cũng giá trị riêng, tuỳ thời điểm, tuỳ hoàn cảnh. Suy cho cùng, ông Trời không cho không ai điều gì và cũng không lấy hết của ai thứ gì. Chỉ là sự ‘hợp lý’ trong mỗi chuyện mà mình chưa ngẫm ra được lời giải thích mà thôi (dungo). Continue reading

Posted in Inspiration

ANCT: Chiếc lá thu phai

Nghe Nguyễn Đức Đạt và Luân Vũ hoà tấu nhạc phẩm ‘Chiếc lá thu phai’. Nghe bài phỏng vấn về cây guitarist này ở đây. Xem thêm series phỏng vấn đã post trước đây.

Posted in Music

Giá trị đích thực của cuộc sống là gì?

Mệt mỏi, vì nhiều thứ dồn dập đến cùng lúc. Nhiều lúc muốn đi một nơi thật xa, chỉ một mình lặng lẽ, không cần ai, không cần biết xã hội đang diễn ra thế nào. Nghĩ cho cùng, đời người sống chết đều không quan trọng, mà quan trọng là mình sống thế nào, có thưởng thức được những gì vui vẻ hạnh phúc hay không? Nếu không thì tỷ phú hay bần nông cũng đều như nhau cả thôi.

Posted in Inspiration

Đất và người

Đọc được bài phỏng vấn người nông dân Đoàn Văn Vươn. Lọc ra được nhiều điều suy ngẫm về chính sách đất đai, về quản trị tài nguyên… và trên hết là khâm phục ý chí nghị lực của anh Vươn cũng như cách suy nghĩ luôn đầy ắp tính tích cực và quyết tâm. Việt Nam chắc hẳn sẽ phát triển nhanh và mạnh nếu như ‘những nút thắt’ này được tháo gỡ. Nghe anh nói mới cảm nhận được sức sống bền bỉ và hừng hực của người nông dân này “Cha mẹ đặt tên tôi là Vươn. Và tôi nghĩ tính cách tôi giống với cái tên của mình, tôi không đầu hàng số phận và không thấy điều gì là quá muộn. Tôi tin tôi vẫn có thể làm giàu, một lần nữa, trên mảnh đất này, với bàn tay và khối óc của mình” (dungo). Continue reading

Posted in Luncead, QLTNTN

Những mẫu chuyện ‘sở hữu toàn dân’

Cuộc cải cách sở hữu ngập ngừng

Ba mươi năm Đổi mới, nhiều người giàu lên vì đất. Tôi tưởng mang cả ba-lô tiền mặt đi săn đất Phú Quốc, hiện tượng ấy chỉ có ở Việt Nam. Tôi đã lầm. Từ cổ chí kim, hàng ngàn năm nay, của cải để dành của các dân tộc tuyệt đại đa số là nhà đất. Tệ hơn nữa, thời nào của cải cũng chảy vào chỗ trũng, những nhóm nhà giàu thiểu số thời nào cũng kiểm soát hầu hết sự thịnh vượng của các quốc gia 1.

Continue reading

Posted in QLTNTN

ANCT_170416: Mạnh Phát

Cuối tuần tình cờ nghe lại bài ‘Dấu chân kỷ niệm’ mới tò mò tìm hiểu thêm về nhạc sĩ Mạnh Phát. Thú vị khi biết thêm rằng ông còn có nhiều sáng tác hay khác như ‘Nỗi buồn gác trọ’, ‘Hoa nở về đêm’…

Nghe về Mạnh Phát trên chương trình 70 tình ca âm nhạc VN.

Theo wikipedia, ông sinh năm 1929, là người miền Trung, có khuôn mặt khôi ngô, tóc dợn sóng trước trán, sắc mặt điềm đạm. Ông còn có các bút danh khác là Tiến Đạt, Thúc Đăng.
Năm 1940, ông cùng gia đình vào Sài Gòn sinh sống. Sau khi học xong bậc trung học, ông được mời hát cho hai hãng đĩa BK và Asia. Thời gian đỉnh cao của sự nghiệp ca sĩ, ông thường hát trên Đài Phát thanh Pháp Á chung với nữ ca sĩ Minh Diệu (vợ ông sau này).
Từ cuối năm 1949 đến 1955, ông bắt đầu viết nhạc với bút hiệu Tiến Đạt. Một số sáng tác của ông giai đoạn này là Ai về quê tôi, Anh đã về, Hồn trai Việt, Mong người trở lại, Trăng sáng trong làng…
Đầu thập niên 1960, Mạnh Phát cùng các nhạc sĩ cùng thời khác như Châu Kỳ, Hoài Linh chuyển sang sáng tác (nhạc vàng) theo giai điệu Bolero. Phần lớn các ca khúc phổ thông của ông ở giai đoạn này như Chuyến đi về sáng, Hoa nở về đêm, Ngày xưa anh nói, Nỗi buồn gác trọ, Sương lạnh chiều đông, Phố vắng em rồi, Vọng gác đêm sương… vẫn còn được yêu thích cho đến tận nay. Ngoài ra, ông còn phụ trách chương trình “Tiếng ca gửi người tiền tuyến” trên Đài Tiếng nói Quân đội của VTVN.

Mạnh Phát mất ngày 2 tháng 1 năm 1973 tại Sài Gòn.

1-Dấu Chân Kỷ Niệm; 2-Hoa Nở Về Đêm; 3-Ngày Xưa Anh Nói; 4-Nỗi Buồn Gác Trọ; 5-Vọng Gác Đêm Sương; 6-Chuyến Đi Về Sáng; 7-Đêm Không Trăng Sao; 8-Gió Chuyển Mùa Thương; 9-Nhớ Một Người; 10-Phố Vắng Em Rồi; 11-Qua Xóm Nhỏ; 12-Sao Anh Lỗi Hẹn; 13-Sương Lạnh Chiều Đông; 14-Thành Đô Ơi Giã Biệt.

dungo

Posted in Music